Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
Một Nơi An Toàn Để Khám Phá Những Câu Hỏi Về Đời Sống và Đức Chúa Trời
THÍCH:  
CHIA SẺ:  

Tại sao đời sống thật khó khăn?

Tại sao người ta bị ung thư? Tại sao có những cơn động đất hủy diệt cả những thành phố? Tại sao người ta phải làm việc cực nhọc đến vậy chỉ để kiếm vừa đủ tiền nuôi gia đình họ?

Trong tiềm thức, có lẽ chúng ta tự hỏi những câu hỏi như thế này khá thường xuyên. Nhưng một cách có ý thức thì chúng ta lại hiếm khi làm vậy. Chúng ta quá bận rộn sống cuộc sống của mình đến mức hiếm khi chúng ta dừng lại và tự hỏi TẠI SAO?

Nhưng sau đó có một điều gì đó làm chúng ta bừng tỉnh. Bố mẹ chúng ta ly dị. Cô gái ở cuối phố bị bắt cóc. Một người thân bị ung thư. Những thứ đó làm chúng ta bừng tỉnh trong chốc lát. Nhưng rồi chúng ta thường lại chìm trong sự phủ nhận. Tức là, cho đến khi một thảm họa khác xuất hiện, một điều phi lý khác. Khi ấy chúng ta thường nghĩ: Có điều gì đó không ổn ở đây. Một điều gì đó thực sự, thực sự sai. Cuộc sống không thể như thế được!

Vậy, TẠI SAO những điều xấu xảy ra? TẠI SAO thế giới này không phải là một chốn tốt hơn?

Có một câu trả lời được tìm thấy trong Kinh Thánh cho câu hỏi TẠI SAO. Nhưng đó không phải là câu trả lời mà đa số người ta thích nghe: thế giới ngày nay như thế này bởi vì đó là thế giới mà chúng ta, trong một nghĩa nào đó, đã xin được có.

Nghe kỳ cục quá?

Cái gì hoặc ai có thể làm thế giới này khác với cách nó hiện có? Cái gì hoặc ai có thể đảm bảo một cuộc sống không có nỗi đau, cho tất cả mọi người, trong mọi lúc?

Đức Chúa Trời có thể. Đức Chúa Trời có thể hoàn thành điều đó. Nhưng Ngài không làm như vậy. Ít nhất thì cũng là lúc này. Và kết quả là chúng ta tức giận Ngài. Chúng ta nói: “Đức Chúa Trời không thể vừa toàn năng lại vừa yêu thương. Nếu Ngài như vậy, thế giới này ngày nay đã không như thế này!”

Chúng ta nói ra điều này, hy vọng rằng Đức Chúa Trời khi ấy sẽ thay đổi quan điểm của Ngài về vấn đề này. Chúng ta hy vọng sự chất lỗi trên Ngài sẽ khiến Ngài thay đổi cách Ngài làm mọi việc.

Nhưng Ngài không có vẻ nhúc nhíc. TẠI SAO Ngài lại không?

Đức Chúa Trời không nhúc nhíc – Ngài không thay đổi mọi việc ngay bây giờ -- bởi vì Ngài đang cho chúng ta điều chúng ta cầu xin: một thế giới nơi chúng ta đối xử với Ngài dường như Ngài vắng mặt và không cần thiết.

Còn nhớ câu chuyện về A-đam và Ê-va? Họ đã ăn “trái cấm”. Trái đó là ý tưởng rằng họ có thể bỏ qua điều Đức Chúa Trời đã nói hoặc cho họ, và lao vào cuộc sống phân tách khỏi Đức Chúa Trời. Vì A-đam và Ê-va dường như tin rằng họ có thể trở nên như Đức Chúa Trời mà không cần Đức Chúa Trời. Họ đã bị hút hồn với ý tưởng rằng tồn tại một cái gì đó giá trị hơn chính Đức Chúa Trời, một cái gì đó giá trị hơn việc có mối quan hệ cá nhân với Đức Chúa Trời. Và hệ thống thế gian này – với tất cả những sai hỏng của nó – đã xuất hiện như hậu quả của sự lựa chọn mà họ đã làm.

Câu chuyện của họ là câu chuyện của tất cả chúng ta1, đúng vậy không? Ai chưa từng nói – nếu không thành tiếng thì ít nhất cũng thầm trong lòng – Ông Trời, tôi nghĩ rằng tôi có thể làm điều này mà không cần đến Ngài. Để tôi một mình làm điều này. Dù sao cũng cám ơn vì có ý giúp.

Tất cả chúng ta đã thử làm cho cuộc sống hoạt động mà không có Đức Chúa Trời. Tại sao chúng ta làm vậy? Có lẽ bởi vì tất cả chúng ta đều đã bị cuốn vào ý tưởng rằng có một cái gì đó giá trị hơn, quan trọng hơn Đức Chúa Trời. Đối với những người khác nhau cái đó khác nhau, nhưng lối tư duy vẫn vậy: Đức Chúa Trời không phải là điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Thực ra, tôi thà nhanh chóng làm điều đó mà không cần Ngài một chút nào.

Sự đáp lời của Đức Chúa Trời cho điều đó là gì?

Ngài cho phép điều đó. Nhiều người kinh nghiệm những kết quả đau đớn vì sự lựa chọn của người khác hoặc của chính họ đi ngược lại với đường lối của Đức Chúa Trời… giết người, lạm dụng tình dục, tham lam, nói dối/lừa đảo, vu khống, ngoại tình, bắt cóc,v.v. Tất cả những điều này có thể giải thích bằng việc người ta đã từ chối không cho Đức Chúa Trời tiếp cận và ảnh hưởng trên cuộc sống của họ. Họ sống cuộc sống của họ như họ thấy thích hợp, nên họ và những người khác đau khổ.

Quan điểm của Đức Chúa Trời về tất cả những điều này là gì? Ngài không làm cao đâu. Sự thật là, dường như có thể thấy Đức Chúa Trời đang hướng về phía trước, đầy sự đồng cảm, hy vọng chúng ta sẽ trở lại với Ngài để Ngài có thể mang cuộc sống đích thực đến cho chúng ta. Chúa Jêsus đã nói: “Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ.”2 Nhưng không phải tất cả đều muốn đến với Ngài. Chúa Jêsus đã bình luận về điều này khi Ngài nói: “Hỡi Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-sa-lem, ngươi giết các đấng tiên tri và ném đá những kẻ chịu sai đến cùng ngươi, bao nhiêu lần ta muốn nhóm họp các con ngươi như gà mái túc con mình lại ấp trong cánh, mà các ngươi chẳng muốn!”3 Một lần nữa, Chúa Jêsus lại đề cập đến đề về mối quan hệ của chúng ta với Ngài. “Ta là sự sáng của thế gian; người nào theo ta, chẳng đi trong nơi tối tăm, nhưng có ánh sáng của sự sống.”4

Thế còn khi cuộc đời bất công thì sao? Còn những hoàn cảnh khủng khiếp trong cuộc sống đập vào chúng ta do một người nào đó khác chứ không phải chúng ta gây ra thì sao? Khi chúng ta cảm thấy mình là nạn nhân, thật ích lợi khi nhận thức được rằng chính Đức Chúa Trời đã phải chịu những đối xử tàn nhẫn từ người khác. Đức Chúa Trời quá hiểu điều bạn đang trải qua.

Chẳng có gì trong đời có thể đau đớn hơn điều mà Chúa Jêsus đã phải chịu vì cớ chúng ta, khi Ngài bị bạn bè lìa xa, bị những người không tin Ngài chế nhạo, bị đánh đập và hành hạ trước khi bị đóng đinh, rồi sau đó bị đóng đinh trên cây thập tự, bị phơi bày nhục nhã trước mọi người, chịu cái chết từ từ vì nghẹt thở. Ngài đã tạo dựng nên chúng ta, tuy nhiên lại cho con người tự do để làm điều đó, để ứng nghiệm Kinh Thánh và để giải phóng chúng ta khỏi tội lỗi. Chúa Jêsus không ngạc nhiên với điều đó. Ngài ý thức rõ điều gì sẽ đến, biết trước tất cả mọi chi tiết, mọi nỗi đau, mọi điều sỉ nhục. Trong khi Đức Chúa Jêsus đi lên thành Giê-ru-sa-lem, Ngài đem riêng theo mười hai môn đồ, dọc đường, phán cùng họ rằng: Nầy, chúng ta đi lên thành Giê-ru-sa-lem, và Con người sẽ bị bắt nộp cho các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo, bọn đó sẽ luận giết Ngài. Họ sẽ nộp Ngài cho dân ngoại hầu để nhạo báng, đánh đập, và đóng đinh trên cây thập tự; đến ngày thứ ba, Ngài sẽ sống lại.5

Hãy tưởng tượng bạn biết một điều gì đó kinh khủng sẽ xảy ra với bạn. Chúa Jêsus thấu hiểu nỗi thống khổ trong cảm xúc và tâm lý. Đêm mà Chúa Jêsus biết họ sẽ bắt Ngài, Ngài đi cầu nguyện, nhưng dẫn theo một vài người bạn với Ngài. Đoạn, Ngài bèn đem Phi-e-rơ và hai người con của Xê-bê-đê đi với mình, tức thì Ngài buồn bực và sầu não lắm. 38 Ngài bèn phán: Linh hồn ta buồn bực cho đến chết; các ngươi hãy ở đây và tỉnh thức với ta. 39 Rồi Ngài bước tới một ít, sấp mặt xuống đất mà cầu nguyện rằng: Cha ơi! Nếu có thể được, xin cho chén nầy lìa khỏi Con! Song không theo ý muốn Con, mà theo ý muốn Cha.6 Mặc dù Chúa Jêsus đã thổ lộ với ba người bạn của Ngài, họ đã không hiểu chiều sâu của những nỗi dằn vặt của Ngài, và khi Chúa Jêsus từ chỗ cầu nguyện trở lại, Ngài thấy họ đang ngủ. Chúa Jêsus hiểu thế nào là một mình trải qua cơn đau và nỗi buồn tột độ.

Và tóm lại là thế này, như Giăng mô tả trong Tinh Lành của ông: Ngôi Lời ở thế gian, và thế gian đã làm nên bởi Ngài; nhưng thế gian chẳng từng nhìn biết Ngài. Ngài đã đến trong xứ mình, song dân mình chẳng hề nhận lấy. Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài,”7 “Vả, Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài xuống thế gian, chẳng phải để đoán xét thế gian đâu, nhưng hầu cho thế gian nhờ Con ấy mà được cứu. Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.”8

Không nghi ngờ gì là có những cơn đau và nỗi khổ dữ dội trong thế giới này. Một phần trong số đó có thể được giải thích bởi những hành động ích kỷ, thù hận từ phía người khác. Một phần trong số đó không thể giải thích được trong đời này. Nhưng Đức Chúa Trời dâng chính Ngài cho chúng ta. Đức Chúa Trời cho chúng ta biết rằng chính Ngài cũng từng chịu đựng, và Ngài biết những cơn đau và nhu cầu của chúng ta. Chúa Jêsus đã nói với các môn đồ: “Ta để sự bình an lại cho các ngươi; ta ban sự bình an ta cho các ngươi; ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các ngươi chớ bối rối và đừng sợ hãi.”9 Có vô vàn lý do để sợ hãi, bối rối, nhưng Đức Chúa Trời có thể cho chúng ta sự bình an của Ngài, là điều lớn hơn vấn đề trước mắt chúng ta. Suy cho cùng Ngài là Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa. Đấng đã luôn tồn tại. Đấng đã tạo dựng nên một vũ trụ dễ như trở bàn tay.

Tuy vậy thậm chí trong quyền năng Ngài, Ngài vẫn là Đấng biết chúng ta cách gần gũi, thậm chí những chi tiết nhỏ nhất và không đáng kể nhất. Và nếu chúng ta tin tưởng trao phó cuộc sống mình cho Ngài, nương cậy vào Ngài, mặc dù chúng ta gặp những khó khăn, Ngài sẽ giữ chúng ta an toàn. Chúa Jêsus đã nói: Ta đã bảo các ngươi những điều đó, hầu cho các ngươi có lòng bình yên trong ta. Các ngươi sẽ có sự hoạn nạn trong thế gian, nhưng hãy cứ vững lòng, ta đã thắng thế gian rồi!10 Ngài đã đi qua sự đe dọa kinh khủng nhất – cái chết – và chiến thắng nó. Ngài có thể dẫn chúng ta qua những hoàn cảnh khó khăn của cuộc sống này, và sau đó mang chúng ta vào sự sống đời đời, nếu chúng ta sẽ tin cậy Ngài.

Chúng ta có thể đi qua cuộc sống này cùng với Ngài hoặc không có Ngài. Chúa Jêsus đã cầu nguyện: Hỡi Cha công bình, thế gian chẳng từng nhận biết Cha; song Con đã nhận biết Cha, và những kẻ nầy nhận rằng chính Cha đã sai Con đến. Con đã tỏ danh Cha ra cho họ, Con lại sẽ tỏ ra nữa, để cho tình yêu thương của Cha dùng yêu thương Con ở trong họ, và chính mình Con cũng ở trong họ nữa.11

Để biết cách bắt đầu mối quan hệ với Đức Chúa Trời, xin hãy xem Biết Chúa cách cá nhân.

 Tôi có một câu hỏi…
 Làm thế nào để bắt đầu mối quan hệ với Đức Chúa Trời

(1) " Chúng ta thảy đều như chiên đi lạc, ai theo đường nấy: Đức Giê-hô-va đã làm cho tội lỗi của hết thảy chúng ta đều chất trên người. " (Kinh Thánh, Ê-sai 53:6)
" Chẳng có một người nào hiểu biết, Chẳng có một người nào tìm kiếm Đức Chúa Trời." (Kinh Thánh, Rô-ma 3:11)
(2) Ma-thi-ơ 11:28 (3) Ma-thi-ơ 23:37 (4) Giăng 8:12 (5) Ma-thi-ơ 20:17-19 (6) Ma-thi-ơ 26:37-39 (7) Giăng 1:10-12 (8) Giăng 3:17,16 (9) Giăng 14:27 (10) Giăng 16:33 (11) Giăng 17:25,26

CHIA SẺ BÀI BÁO NÀY:  

TOP